Hẹn hò nhóc con – Phần 19: Nơi mà tôi sẽ trở lại

Sau hai ngày ở nhà nhóc, cả tôi và Hải đều dày dạn kinh nghiệm để chui vào nhà tắm và phóng ra sau 2′ với bộ dạng chỉnh tề. Nhanh vậy! Có vẻ cả hai lực sĩ đã chuẩn bị sẵng sàng. – Nhóc hấp háy mắt và mỉm cười một cách đáng lo…

Hẹn hò nhóc con – Phần 17: Khám phá

Ba mẹ nhóc đâu rồi ? – Tôi hồi hộp hỏi, cảm tưởng như nghe thấy cả tiếng trống dội trong lồng ngực. Ba em đi công tác đến mai mới về, giờ có mẹ em ở nhà thôi. Mẹ nhóc thì cũng vẫn là người lớn, nhưng gánh lo lắng đã giảm đi một…

Hẹn hò nhóc con – Phần 16: Thị trấn nhỏ

Chiếc xe cứ lúc lắc xuyên màn đêm lao đi. Cơn buồn ngủ ập đến, nhưng trời càng ngày càng lạnh cóng. Sau những nỗ lực trong tuyệt vọng để kéo lại hai cái chăn Hải đang quấn quanh người, tôi đành phải lôi áo ấm ra, ngồi co ro trên ghế và chùm kín…

Hẹn hò nhóc con – Phần 15: Mạo hiểm một lần

Nhóc cúi chào mẹ tôi rồi nói: Hôm nay cháu qua để chào hai bác. Từ mai cháu không làm quản gia nữa rồi ạ. Nhóc con nói tiếp: Trong thời gian cháu ở đây hai bác đã giúp đỡ cháu nhiều. Cháu thật sự cảm ơn hai bác. Tôi nín thở ghé mắt qua…

Hẹn hò nhóc con – Phần 13: Nhóc con thất tình

Nhóc con vẫn đối xử với tôi như cũ. Tôi nhẹ nhõm khi nhóc có vẻ hoàn toàn xóa ngày chủ nhật đó ra khỏi đầu, giống như nó chưa hề tồn tại trong quãng đời của tôi và nhóc. Thậm chí ngày sinh nhật tôi trước giáng sinh một ngày, mẹ còn gọi nhóc…

Hẹn hò nhóc con – Phần 12: Hiểu lầm

Hải cup máy. Tôi cầm cái kính đen, đổi đôi giày và kéo cái mũ che kín tai. Café Đông Hồ là một quán café sân vườn rộng rãi và chia làm nhiều khu. Vì vậy cả tôi và Hải đều không biết nhóc con ở khu nào. Cả hai cứ vậy phóng bừa vào…

Hẹn hò nhóc con – Phần 11: Một bữa ăn khác lạ

Sáng hôm sau tôi dậy sớm hơn thường lệ. Thật ra tôi gần như trằn trọc cả đêm. Nháo nhào vệ sinh buổi sáng, tôi muốn ra ban công để nhìn mặt trời. Đâu phải lúc nào cũng dậy được sớm để nhìn mặt trời lên. Ngó loanh quanh tôi chợt thấy nhóc cà nhắc…

Bài thơ đầu tiên

Trừ 1 bài thơ được viết trên lá của 1 bạn học đại học tặng mà Moon chưa kịp đọc thì lá nó héo quắn hết lại không còn nhận ra mặt chữ nữa. Đây là bài thơ đầu tiên được tặng mà đến được Moon. “Life swift us by like an unamed wind. Spread…

Hẹn hò nhóc con – Phần 7: Mục tiêu sai lầm

Nhóc con chẳng hề biết những gì tôi và Hải xì xầm. Mặc dù nghi ngờ nhóc nhưng tôi không phủ nhận vào mỗi cuối tuần đứng nói chuyện với nhóc tôi thấy vui hẳn lên. Dần dần đó trở thành thói quen của tôi vào mỗi chủ nhật. Anh Bảo, nhóm anh có đi…

Hẹn hò nhóc con – phần 6: Một loạt đối thủ mới

Cuối tuần, dường như chỉ có cuối tuần tôi mới gặp nhóc, nhóc con hồ hởi kể tôi nghe về những em bé dân tộc mà nhóc con đã gặp trong chuyến du lịch. Vẻ đẹp hoang sơ cùng cái lạnh se sắt của miền Tây Bắc mùa đông. Tôi thấy trước mắt mình trải…

Hẹn hò nhóc con – Phần 5: Cơ hội cuối

Đến thời hạn 1 tháng. Nhưng đến ba tuần cưa không được, một ngày cuối thì làm được gì đây ? Tôi đành phó mặc cho số phận. Anh Bảo đừng có xụ mặt, vụ phát âm đó em bày cho anh được mà. Chả lẽ tôi lại nói nhóc rằng tôi đang rầu rĩ…